BÙI GIÁNG & TRỊNH CÔNG SƠN


GIỚI THIỆU




Bộ “Khảo Luận Về Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn” do chúng tôi biên soạn gồm ba cuốn, hai cuốn viết về Bùi Giáng và một cuốn viết về Trịnh Công Sơn:

- Thi Ca Tư Tưởng Bùi Giáng
- Niềm Vui Ẩn Mật Trong Văn Thơ Bùi Giáng
- Bầu Trời Âm Nhạc Trịnh Công Sơn           

Trải qua một thời gian rất dài, giữa đường đời có đủ loại gian nan của mồ hôi và nước mắt, chúng tôi đã lặng lẽ lặn lội lui tới, cố đi tìm những ngõ ngách mờ sương trong tác phẩm của hai ông, chúng tôi cần mẫn đối chiếu và nghiền ngẫm những gì hai trái tim cùng chung huyết thống thiên tài ấy phát biểu, rồi một hôm, chúng tôi thích thú nhận ra rằng hai ông quả là huynh đệ ruột rà của cùng một thế hệ, một thế hệ vừa có điều kiện thụ hưởng tròn đầy những di sản văn học từ muôn hướng kim cổ Đông Tây, và vừa phải nhận chịu những nỗi đau đớn tột cùng từ mười phương xung đột giáng xuống.

Bùi Giáng sinh năm 1926, Trịnh Công Sơn ra đời 13 năm sau đó. Bùi Giáng mất năm 1998, Trịnh Công Sơn lìa đời sau đó 3 năm. Nghĩa là họ có 59 năm "chung sống" trong cùng một hoàn cảnh xã hội, cùng bị dày vò vì thác lũ loạn ly, cùng buồn vui ngọt đắng với từng môi trường văn nghệ thất thường.

Trong bối cảnh chung ấy, biết bao tuế nguyệt trải qua, hai ông đã lặng lẽ chia xẻ, âm thầm chiêm nghiệm, thôi thúc sáng tác, và lai láng hiến tặng cho đồng loại những tác phẩm nghệ thuật ngát hương muôn đời.

Giá trị độc đáo hàm chứa bên trong những tác phẩm nghệ thuật ấy, nói cho cùng, chẳng có gì bí ẩn cả, trái lại, nó chính là những giá trị bình thường của đời sống bình thường chung quanh chúng ta. Nó rất thân thiết với mọi người từ trong căn để. Nhưng vì đa số chúng ta thì bộn bề công việc sinh nhai nên không để ý tới, hoặc thỉnh thoảng có nhìn thấy thoáng qua nhưng vụng về phát biểu, còn những bậc tài hoa thì vì chẳng tha thiết bôn ba nên được rộng đường phát biểu tận tường, bằng một loại ngôn ngữ mỹ miều mang tên Nghệ Thuật .

Về ngôn ngữ nghệ thuật, Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn tỏ ra là hai nghệ sĩ vương giả hàng đầu của thế kỷ. Hai ông thường tác hợp những giá trị bình thường ấy bằng ngôn ngữ vi vu phi phàm, loại ngôn ngữ vượt lên trên và phân biệt với cái phàm phu thô vụng, và là yếu tố tạo thành tác phẩm giàu mỹ cảm, khả dĩ nâng đỡ người thưởng ngoạn vào những giờ phút mà tâm hồn hoang mang buông chùng giữa bao cơn cuộc náo động của thế gian.

Lắm khi loại ngôn ngữ ấy minh bạch rõ ràng, nhưng cũng không ít khi trở cơn tam bành gay cấn.

Mỗi lần buộc phải gay cấn như thế, chẳng phải vì họ muốn làm khó độc giả, hoặc làm dáng bí hiểm, nhưng trên hết, vì đó là sự chuyển mình tiến hóa tự nhiên của ngôn ngữ nghệ thuật, kế tiếp là vì họ hồn nhiên thuận tình theo sứ mệnh ngấm ngầm của những sản phẩm nghệ thuật muôn thuở. Sứ mệnh ấy lên tiếng rằng: nghệ thuật muôn thuở là nghệ thuật sống cho ra sống, nghệ thuật khiêu vũ giữa phong ba, nghệ thuật phi thân giữa cát bụi hồng trần. Đó, những giá trị sống ấy, chính là quà tặng vô giá của những thiên tài gởi lại cho nhân thế.

Trước khi về chin suối
Em xin gửi đá vàng
Của trăm năm buồn tủi
Về trở lại nhân gian
(Bùi Giáng)

Trao lại cho nhân gian mối tình thi ca tư tưởng đá vàng chung thủy mà người tích góp được trong suốt cuộc đời buồn tủi của mình cho nhân gian ở lại. Gửi lai cho nhân gian số lượng không đếm xuể những bài thơ ngậm ngùi của sử lịch ngày-tháng-ngao-du giữa cát bụi hồng trần. Đó là ý nguyện của người trao. Phần còn lại thuộc về ý chí của kẻ nhận.

Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không
Anh đi để lại đôi dòng
Lá rơi có dội ở trong sương mù
(Bùi Giáng)

Cả 3 cuốn sách của chúng tôi đều là cố gắng của kẻ nhận, muốn thọ nhận những giá trị có thật của đời sống, những giá trị thoát tục nhưng không thoát tục mà các nghệ sĩ thiên tài đã góp nhặt từ chính đời sống trần tục này, những giá trị cốt lõi mà thường nằm ẩn khuất bên trong những kiệt tác. Chúng ta nhận là nhận những giá trị nguyên chất, những màu trăng nguyên sơ vậy.

Công việc biên soạn nặng nhọc này đã kéo dài nhiều năm, đụng chạm bao thách thức tự nhiên giữa đời, từ tinh thần tới thể chất, cho nên chắc không tránh khỏi những trang tờ thiếu sót, những lời lẽ bất tòan, điều mà có thể gây ra những chê trách gần xa. Chúng tôi đang chăm chú lắng nghe những lời chỉ chích khắt khe ấy và mong đón nhận những hình thức hợp tác cùng chúng tôi, để giúp cho những giá trị nguyên thủy trong tác phẩm của họ -- Bùi Giáng và Trịnh Công Sơn -- khỏi phải chìm khuất trong sương mù một cách oan uổng dưới con mắt hậu thế thuộc mấy thế kỷ sau này và sau nữa.


NGUYEN QUANG THANH
18 Oct. 2012








CỐ QUẬN
(Quy Hồi Cố Quận)


Thi nhân, tác hà dụng? Thi sĩ, để làm gì?
“… Và để làm gì, thi nhân trong thời buổi điêu linh thống khổ?”
“… Thi nhân là những con người, những con kẻ, của những con đời tử diệt phù du, đã ngậm ngùi trang nghiêm túc mục ca ngâm Tửu Thần, và ngấn tồn những ngấn tích, và lưu tích những lưu tung của những thánh thần trôi biệt, và ở lại lập-tồn-lưu-ngụ tại chỗ ấn tích in rêu kia, và vạch ngấn ra một miền cho những đồng bào phù du, tử diệt, và vạch ngấn ra cho họ, cái con đường của phục chuyển hồi quy.”

(Martin Heidegger, Thi Sĩ Để Làm Gì
Bùi Giáng, Sương Bình Nguyên)




Cố quận là quê xưa, nơi mà từ đó mình đã ra đi.

Cố quận theo nghĩa thông thường là nơi mà mình đã sinh ra, đã lớn lên.

Cố quận theo nghĩa thi ca, nghĩa triết học, là nơi mà từ đó tinh thần đã sinh ra, đã trưởng thành, đã vươn lên, đã ra đi; là mảnh đất mà từ đó tâm hồn đã nảy mầm, đã hình thành, đã lớn dậy.

Trong thi ca, khi nói “qui hồi cố quận”, nó ám chỉ sự quay về lại gốc rễ, về lại mảnh đất ban sơ, về lại với sự trong trắng khởi đầu, về lại với suối nguồn trong sạch, về lại với bầu không khí vô nhiễm, về lại với sự hồn nhiên trong cảm xúc, về lại với sự vô tư trong suy tư, về lại với sự vô ưu trong hành động.

Do đó, khi nói “qui hồi cố quận”, nó bao hàm ý nghĩa nhắc nhở, thôi thúc một sự tỉnh thức trên con đường đang đi, con đường mà vốn đã xuất phát từ nơi “cố quận”.

Khởi từ cố quận ấy, tâm hồn mình đã lớn lên, tinh thần mình đã phát triển lên, đã hấp thụ thêm rất nhiều kiến thức, nhiều hiểu biết từ kinh nghiệm chung quanh, từ tập quán xã hội chung quanh, từ sách vở trường lớp chung quanh.

Sự hấp thụ ấy là điều tất nhiên - không thể tránh khỏi - trong đời sống cộng đồng. Trong điều kiện bình thường, sự hấp thụ ấy là điều vừa có thể có lợi vừa có thể có hại cho đời sống tinh thần của cá nhân và của cộng đồng. Có lợi, nếu sự phát triển của cộng đồng đi theo xu hướng thuận lợi cho sự tinh tấn tinh thần, cho sự hun đúc tâm hồn. Có hại, nếu sự phát triển của cộng đồng đi theo xu hướng xem nhẹ, hoặc coi những giá trị tinh thần và tâm hồn là thứ yếu.

Cộng đồng càng nhỏ, càng xa xưa, thì dù lớn lên, dù đi đâu, con người vẫn gần gũi, vẫn không rời xa linh hồn cố quận. Cộng đồng càng lớn, càng “văn minh”, thì cơ hội con người gần gũi cố quận càng khó. Càng xa cố quận, càng xa suối nguồn, thì đường về càng xa, ước muốn trở về càng vơi cạn, và những dấu vết di lưu trên đường càng lu mờ.

Trong rất nhiều trường hợp, có những cộng đồng đã đi quá xa suối nguồn cố quận, đã đeo đuổi những mục đích không tưởng, đã đeo đuổi những giá trị hão huyền, không có thật. Trong trường hợp này, “qui hồi cố quận” có nghĩa là quay về lại với những giá trị có thật của mặt đất trần gian, có nghĩa là thoát ly khỏi ảo tưởng lơ lửng ngoài mặt đất. Từ hành tinh ảo tưởng quay về lại với những giá trị thật của mặt đất trần gian, đoạn đường ấy có thể rất gần mà cũng có thể rất xa xôi. Gần, nếu có cơ hội bừng tỉnh. Xa, nếu vùi đầu ngủ mê.

Các bậc thức giả thường lên tiếng kêu gọi sự quy hồi, phục chuyển, tìm về suối nguồn, tìm lại bản lai diện mục của mình, nghe lại tiếng nói vô nhiễm của Cô Em Mọi Nhỏ ở trong rừng nguyên thủy, học lại bài học tuổi thơ hồn nhiên không định kiến của Hoàng Tử Bé, ấy là hình thức mà họ muốn lay động, đánh thức những người đang ngủ quên. Thức giấc, ấy là giác ngộ ấy vậy.

Cho dù cách nói của mỗi thức giả có khác nhau, qua các thời ký lịch sử kim cổ khác nhau, từ những nền văn minh Âu Á khác nhau, nhưng chung quy vẫn là nói một tiếng nói của quê nhà, và là nỗ lực muốn vạch ra cho đồng bào một con đường của cuộc phục chuyển hồi qui.

“… Thi nhân là những con người, những con kẻ, của những con đời tử diệt phù du, đã ngậm ngùi trang nghiêm túc mục ca ngâm Tửu Thần, và ngấn tồn những ngấn tích, và lưu tích những lưu tung của những thánh thần trôi biệt, và ở lại lập-tồn-lưu-ngụ tại chỗ ấn tích in rêu kia, và vạch ngấn ra một miền cho những đồng bào phù du, tử diệt, và vạch ngấn ra cho họ, cái con đường của phục chuyển hồi quy.”

Mời đọc tiếp...
"Thi Ca Tư Tưởng Bùi Giáng"



---------------------------------------------------------

Chúng tôi rất mong nhận được
những sáng tác về
Bùi Giáng và Trinh Công Sơn
cùng những ý kiến đóng góp của các
bạn đọc bốn phương về trang web này.
Cám ơn.

vui lòng liên lạc:
quangthanh789@yahoo.com

-----------------------------------------------------------



THƠ BÙI GIÁNG



Một Buổi Trưa

Một buổi trưa nắng vàng in trên tóc
Mây trên trời phủ xuống ở trên vai
Màu phương cảo pha mờ trên nét ngọc
Bước ngại ngùng nẻo mộng mấy lần sai

Em có định sẽ cùng ai kể lể
Một nỗi đời hư huyễn giữa chiêm bao
Vừng hiu hắt nguyệt hờn mây nhỏ lệ
Một mùi hương hồng tụ ở nơi nào

Câu chuyện ấy một lần em đã rõ
Để bây giờ không thể lại phanh phơi
Đường đi xuống khung trời sương lổ đổ
Hờn dung nhan em có sợ bên người?

Con mắt ấy vì sao em khép lại
Làn mi kia em thử ngước lên nhìn
Vòng tay đẹp như cành xuân thơ dại
Ngón la đà sao chẳng chịu đưa tin

Một buổi trưa nắng vàng in trên tóc
Lùa chân mây về ở dưới chân trời
Bước vội vã một lần nghe gót ngọc
Giẫm trang đời lá rụng úa thu phai

Bùi Giáng



Nàng Thơ Đẹp

Khi thơ đẹp tới chin tầng
Thì Nàng Thơ bỗng sượng sần cả ra
Tha hồ thằng quỉ con ma
Tới gùn ghè gạ gẫm mà hóa điên
Thưa rằng đại thánh tề thiên
Nghìn xưa âu cũng chỉ điên ngần này

Bùi Giáng

(xem tiểu luân về Nàng Thơ Đẹp)




KHẢO LUẬN VỀ
BÙI GIÁNG & TRINH CÔNG SƠN

MỤC LỤC


Cuốn I:

Bầu Trời Âm Nhạc Trịnh Công Sơn

* 15 Tiểu Luận Về Một Số Ca Khúc của TCSơn
* 35 Ca Khúc TCSơn – Anh Việt - Music Sheets




Cuốn II :

Thi Ca Tư Tưởng Bùi Giáng

PHẦN I: KHỞI HÀNH
* Nàng Thơ Đẹp
* Đi Tìm Kiếm Một Cái Gì
* Ai Giết
* Suối Nguồn
* Lời Không Tiếng
* Mình Với Ta


PHẦN II: SÓNG, SUY TƯ & SÁNG TÁC
 BG Sóng Cuộc Đời BG
 BG, Tư Tưởng
 BG, Thi Ca
 Thế Gian Điên, Thế Gian Tỉnh
 Ẩn Ngữ "Mẫu Thân" và "Cô Em Mọi"




Cuốn III:

Niềm Vui Ẩn Mật
Trong Văn Thơ Bùi Giáng

1. Dẫn Nhập
2. Niềm Vui Ẩn Mật
3. Em Bé
4 Phụng Hiến
5. Kiếm Cái Đời
6. Hoa Ngõ Hạnh
7. Trăng Tỳ Hải
8. Othello và Antony
9. Ông Trời Chịu Thua
10. Trời Bữa Đó
11. Kỷ Niệm Suối Vàng
12. Kỷ Niệm Thiên Đường
13. Thần Tiên
14. Nàng Thơ Đẹp và Bọn Đầu Chưa Ráo Máu
15. Theo Đuôi Một Cái Đuôi
17. Ông Trời Say Rượu
18. Người Là Ai
19. Anh và Em Vào Rừng
20. Nông Dân
21. Nói Với Tuổi Mọt Sách



TRANG THÂN HỮU & BẠN ĐỌC
BG-TCS



BUỔI CHIỀU THỨ MỘT NGÀN

Một chiều nữa về ngồi nhìn nắng xế
Tay mồ hôi tay vẽ lại xa gần
Rất mơ hồ buồn vui y như thể
Đang trôi qua trong mộng tưởng lần khân

Chân đi bước chân phân vân tự vấn
Ngã rẽ này khúc quanh nọ thay nhau
Nắng mưa đẹp xuống một đời lận đận
Thảm cỏ xanh vùng cỏ úa pha màu

Anh ca hát cùng em ngày tháng hẹp
Nở nụ cười cho mở rộng trăm năm
Vì tự nó màu trần gian quá đẹp
Dù đầm đìa nước mắt vẫn quần thâm

VIÊN DUNG
March, 2000




K h ả o   L u ậ n   V ề
NGUYEN QUANG THANH   biên soạn
Trịnh Công Sơn
 (1939 - 2001)
Bùi Giáng
(1926 - 1998)




BƯỚC ĐẦU HỌC PHẬT
(Trích)

Thích Thanh Từ


1.
Nhận rõ lý nhơn quả, lý nhơn duyên là tác dụng của trí tuệ. Chính do nhận xét thấu đáo, phân tích rành mạch, khiến trí tuệ càng phát triển. Nếu một đối tượng trước mắt, chúng ta cứ thừa nhận là tự nhiên nó có, do tạo hóa làm nên, thế là còn gì phải nhận xét, phải phân tích. Cứ thế mãi, trí huệ sẽ cùn mằn, không thể nào bén nhạy được. Đó là cái cớ khiến người ta lười suy xét, lâu ngày trở thành tâm trí ù lì chai cứng.
(Thích Thanh Từ, Bước Đầu Học Phật)

2.
Tất cả sự dụ dỗ ép buộc để theo đạo, nhà Phật hoàn toàn phản đối. Mỗi người tự nhận thức rõ ràng về đạo Phật rồi phát tâm đến với đạo, mới đúng tinh thần Phật Tử. Hiểu rồi mới theo là hành động đúng với tinh thần giác ngộ. Dùng thuật hay, phép lạ để dẫn người vào đạo, đó là mê tín. Dùng mọi quyền lợi để dụ người ta vào đạo, đó là cám dỗ kẻ ngu si, không phù hợp với tinh thần giác ngộ.
(Thích Thanh Từ, Bước Đầu Học Phật)

3.
Người tu cốt xả phú cầu bần, xả thân cầu đạo, sao lại biến thành kẻ thụ hưởng! Trái với mục đích xuất gia, trở thành kẻ hư hèn, chính vì nhận đồng tiền phi pháp. Cầu nguyện là một điều nhỏ nhít trong Phật Pháp, vì nó không phải là chơn lý. Thế mà, người ta thổi phồng nó lên, để rồi cả đời người tu gần như hết 80% Phật Sự đều nằm trong những lễ cầu nguyện. Truyền bá một điều không phải là chơn lý, ắt hẳn chánh pháp phải bị suy đồi. Người có trách nhiệm hướng dẫn Phật Tử mà một bề cổ xúy cho sự cầu cúng, là đưa họ vào rừng mê tín, gây thêm lòng tham lam, ích kỷ của họ. Quả là kẻ tạo thêm tội lỗi, chứ không phải người tu hành.
(Thích Thanh Từ, Bước Đầu Học Phật)

4.
Bởi vì Phật Tử đòi hỏi việc đưa ma cúng đám, Tăng, Ni mới thiếu thì giờ học tập. Tăng Ni là người hướng dẫn Phật Tử, tại sao chúng ta mãi để những đòi hỏi không đúng, làm mất thì giờ vàng ngọc của người ta? Chính tại Tăng Ni không gan, chẳng dám nói thẳng, sợ mất cảm tình, khiến tệ đoan càng ngày càng thêm. Đâu những thế, có một số Tăng Ni lại bày biện đủ cách rối ren, khiến đã mất thì giờ lại thêm mất thì giờ. Những kẻ này bề ngoài dường như thương Phật Pháp, kỳ thực họ lợi dụng Phật Pháp làm kế sinh nhai. Người Phật Tử dốt nát không biết, thấy bày biện chừng nào càng thích chừng ấy, quả thật kẻ mù dắt đám mù.
(Thích Thanh Từ, Bước Đầu Học Phật)


M. Heidegger:


"Thi nhân tác hà dụng? Thi sĩ, để làm gì?"
“… Và để làm gì, thi nhân trong thời buổi điêu linh thống khổ?”

… Giả sử rằng thời buổi thống khổ điêu linh còn có được một cơ hội qui hồi, phục chuyển, thì cuộc phục chuyển qui hồi nọ chỉ có thể xảy ra là lúc cõi đời hồi chuyển từ căn để u uyên, và nói thế, giờ đây chỉ có nghĩa đơn sơ là: nếu cõi đời hồi chuyển qui phục từ nơi vực sâu không đáy. Trong thời đại của đêm tối cõi đời, cái vực sâu không đáy kia của cõi đời phải được thể nghiệm và được kiệt tận miên bạc bình sinh. Và muốn vậy thì điều cần thiết là phải có vài kẻ đạt tới cái chỗ cùng tận của cái đáy vực sâu không đáy.

… Thi nhân là những con người, những con kẻ, của những con đời tử diệt phù du, đã ngậm ngùi trang nghiêm túc mục ca ngâm Tửu Thần, và ngấn tồn những ngấn tích, và lưu tích những lưu tung của những thánh thần trôi biệt, và ở lại lập-tồn-lưu-ngụ tại chỗ ấn tích in rêu kia, và vạch ngấn ra một miền cho những đồng bào phù du, tử diệt, và vạch ngấn ra cho họ, cái con đường của phục chuyển hồi quy.

(Martin Heidegger, Thi Sĩ Để Làm Gì
Bùi Giáng, Sương Bình Nguyên)





F. Nietzsche

Về chuyện vắn gọn, Jean Paul có đưa ra một lời khuyên giá trị: “Nói tóm lại thì tất cả những gì là cao đại hoằng viễn, tất cả những gì mang nhiều ý nghĩa đối với một số hiếm hoi những tinh thần, thì nên được diễn tả bằng những hạn từ vắn tắt, do đó tối tăm, cốt ý để cho tâm hồn phàm phu tục tử có khuynh hướng xem nó là vô nghĩa, hơn là cố ý tìm cách diễn dịch nó ra trong cái vẻ vô vị đặc biệt của nó. Bởi lẽ những tâm hồn phàm phu thường có một sự khéo léo đáng tởm là chỉ nhìn thấy trong cái lời lẽ sâu thẳm và phong phú nhất, chỉ duy có sự tầm thường của ý kiến họ.”

(F. Nietzsche, Triết Lý Hy Lạp Thời Bi Kịch, Trần Xuân Kiêm dịch)





BIRTHDAY
17 Feb. 2012
18. Oct. 2012


******************************




DIỄM XƯA
Trịnh Công Sơn
(1966)

Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao
Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ
Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu

Fine rains’ sprinkling on olden temple
Taper fingers of bright eyes time
Autumn leaves whistle round the fine heels
Road leads so deep to your eyesight

Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ
Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua
Trên bước chân em âm thầm lá đổ
Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa

Rains’ still often on rows of leaves
Sit looking at rain afternoons
Leaves fall down on your feet quietly
Young hearts start cold feeling bitter

Chiều này còn mưa sao em không lại
Nhỡ mai trong cơn đau vùi
Làm sao có nhau hằn lên nỗi đau
Bước chân em xin về mau

Rains’ afternoon but no you come
If tomorrow bad sick
None each other pain together
You should be with me soon

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em nhớ những vết chim di
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Để người phiêu lãng quên mình lãng du

Rains’ still often for storm of life
Recall hard trace of birds moving
Let rains go through the large region
For wander-man loves wander-life
(For wander-man loves adventure)
(Adventurers love adventure)

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em biết bia đá không đau
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau

Rains’ still often for storm of life
Pain to learn the history tombstone
Let rains go through the large region
Even the rocks need live together

(Translated into English
by Nguyen Quang Thanh)



Read the essay of Diem-Xua
(Olden Girl and Friend Diem)



Em Đi Bỏ Lại Con Đường
(Trịnh Công Sơn)

Bỏ mặc căn nhà bỏ mặc tôi
Bỏ mặc nơi đây bỏ mặc người
Bỏ trăm năm sau ngàn năm nữa
Bỏ mặc tôi là tôi là ai

Em đi bỏ lại con đường
Bờ xa cỏ dại vô thường nhớ em
Ra đi em đi bỏ lại dặm trường
Ngàn dâu cố quận muôn trùng nhớ thêm

Bỏ mặc đêm dài bỏ mặc tôi
Bỏ mặc gian nan bỏ mặc người
Bỏ xa xôi yêu và gần gũi
Bỏ mặc tôi buồn giữa cuộc vui

Bỏ mặc mưa về bỏ chiều phai
Bỏ mặc hư vô bỏ ngậm ngùi
Bỏ đêm chưa qua ngày chưa tới
Bỏ mặc tay buồn không bàn tay

Bỏ mặc vui buồn bỏ mặc ai
Bỏ mặc không chăn bỏ mặc người
Bỏ tôi hoang vu và nhỏ bé
Bỏ mặc tôi ngồi giữa đời tôi

(1995)


The Road You Left Behind

Left home itself me myself
Left here alone man himself
Left years and years thousand more
No attention who I am

The road you left behind
Impermanent unknown to you
Leaving, you’ve gone left far a road
From home thousands of mile love you

Left nights so long me myself
Left so hard life man himself
Left love distant and closer
Left me sad in life parties

Left rains come left sunset fade
Left nothingness life alone
Left lone midway night and day
Hand sad itself without hand

Left any sad left happy
Left man cold without blanket
Left me deserted in desert
Left me sit inside my life

(Translated into English
by Nguyen Quang Thanh)




KHÔNG ĐỀ

Tuệ Sĩ​

Đôi mắt ướt, tuổi vàng, khung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thù
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Đỉnh đá này hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa Đông mai mùa Hạ buồn chăng​​​​​​​​​​​​

Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường hồng gót mỏi đi quanh
Giờ nhìn lại bốn bức tường ủ rũ
Suối nguồn xưa lạc nước xa ngàn​​​​​

Thi sĩ sinh ra như mọi người giữa cỏ cây ly kỳ, và chết đi giữa cỏ cây ly kỳ gay cấn.

(BUI GIANG)


KHẢO LUẬN VỀ BÙI GIÁNG & TRINH CÔNG SƠN


MỤC LỤC



Cuốn I:

Bầu Trời Âm Nhạc Trịnh Công Sơn

* 15 Tiểu Luận Về Một Số Ca Khúc của TCSơn
* 35 Ca Khúc TCSơn – Anh Việt - Music Sheets



Cuốn II :

Thi Ca Tư Tưởng Bùi Giáng

PHẦN 1: KHỞI HÀNH
1.1 Nàng Thơ Đẹp
1.2. Đi Tìm Kiếm Một Cái Gì
1.3. Ai Giết
1.4. Suối Nguồn
1.5. Lời Không Tiếng
1.6. Mình Với Ta


PHẦN 2: SÓNG, SUY TƯ & SÁNG TÁC
2.1. BG Sóng Cuộc Đời BG
2.2. BG, Tư Tưởng

2.3. BG, Thi Ca
2.4. Thế Gian Điên, Thế Gian Tỉnh
2.5. Ẩn Ngữ "Mẫu Thân" và "Cô Em Mọi"




Cuốn III:

Niềm Vui Ẩn Mật
Trong Văn Thơ Bùi Giáng


1. Dẫn Nhập
2. Niềm Vui Ẩn Mật
3. Em Bé
4 Phụng Hiến
5. Kiếm Cái Đời
6. Hoa Ngõ Hạnh
7. Trăng Tỳ Hải
8. Othello và Antony
9. Ông Trời Chịu Thua
10. Trời Bữa Đó
11. Kỷ Niệm Suối Vàng
12. Kỷ Niệm Thiên Đường
13. Thần Tiên
14. Nàng Thơ Đẹp và Bọn Đầu Chưa Ráo Máu
15. Theo Đuôi Một Cái Đuôi
17. Ông Trời Say Rượu
18. Người Là Ai
19. Anh và Em Vào Rừng
20. Nông Dân
21. Nói Với Tuổi Mọt Sách



TRANG THÂN HỮU & BẠN ĐỌC


-------------------------------------------------

Chúng tôi rất mong nhận được
những sáng tác về
Bùi Giáng và Trinh Công Sơn
cùng những ý kiến đóng góp của các
bạn đọc bốn phương về trang web này.
Cám ơn.

vui lòng liên lạc:
quangthanh789@yahoo.com


-------------------------------------------------